Trần Cửu Ca trầm mặc rất lâu, rất lâu.
Cuối cùng, hắn mới thở ra một hơi thật sâu, thật dài.
Tiếng thở dài ấy chất chứa vô tận tang thương, bi ai và nỗi hoang vắng của cảnh còn người mất.
Cứ mải trò chuyện thì thầm, chìm trong hoài niệm và bi thương, hai huynh muội đã đến khoảng sân rộng của ngự thiện phòng từ lúc nào chẳng hay.




